A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Một nốt trầm xao xuyến

MỘT NỐT TRẦM XAO XUYẾN

Mỗi khi nghĩ về chị tôi lại nghĩ về những câu ca trong bài thơ “Mùa xuân” của nhà thơ Thanh Hải “Ta làm con chim hót – Ta làm một nhành hoa – Một nốt trầm xao xuyến – Ta nhập vào hòa ca”. Và hôm nay tôi quyết định sẽ viết những dòng này để dành riêng cho chị - Một nốt trầm , người con gái thật bình dị nhưng lòng nhiệt huyết với nghề của chị lại đáng để cho mỗi chúng tôi phải suy nghĩ và nhìn lại chính mình. Người con gái ấy, nốt trầm xao xuyến ấy chính là cô giáo Trần Thị Hiệp – giáo viên trường mầm non Tân Liễu.

Vốn là một học sinh lớp chuyên văn của trường THPT Yên Dũng Số 3

Năm 2003 chị rời ghế nhà trường và tháng 10 năm 2004 chị đến với cái nghề mà người ta gọi là “Nuôi dạy hổ” này như cái duyên với nghiệp vậy. Thực tình khi ấy chị không nghĩ là mình sẽ gắn bó với công việc này lâu dài bởi chị chưa được đào tạo các kiến thức chuyên ngành về giáo dục mầm non. Mặt khác với đồng lương chỉ vẻn vẹn 130.000 đồng /1 tháng chị đã nhận được không ít sự chì chích từ bạn bè, người thân. Nhưng có lẽ một phần vì cái duyên nên nghề đã chọn chị, một phần vì sự hồn nhiên, trong sáng của trẻ thơ đã níu chân chị lại ngôi trường này, đã nhen nhóm trong chị ngọn lửa, niềm đam mê muốn được yêu thương, chăm sóc và dành cho những đứa trẻ trên vùng quê nghèo này những gì tốt đẹp nhất.

Năm học 2005 – 2006 chị được phân công về phụ trách lớp mẫu giáo 4 tuổi khu Tân Độ. Đây là một địa bàn dân cư khá phức tạp với địa hình đồi núi cao, giao thông đi lại không thuận tiện. Do đặc thù Tân Liễu là một xã thường xuyên bị vỡ đê nên người dân tập trung sống sâu trong những khe núi với những cái tên mà có lẽ lần đầu tiên chị dược nghe như khe Hang Ngò, khe Hang Cạn, khe Trũng Mồ…Mặt khác do điều kiện kinh tế xã hội của địa phương lúc bấy giờ còn rất nhiều khó khăn bởi người dân ở đây sống chủ yếu bằng nghề làm ruộng một vụ không ăn chắc, chiêm thì khê mà mùa thì thối nên việc cho trẻ đến học tại trường mầm non là điều mà các bậc phụ huynh nơi đây chưa bao giờ trăn trở. Họ quan niệm rằng chỉ khi nào con em mình chuẩn bị vào lớp 1 thì mới phải đi học mà có không đi học mẫu giáo thì cũng chẳng sao con họ rồi cũng sẽ biết đọc, biết viết. Kinh nghiệm thì chưa có, địa hình thì không thông thuộc, nhận thức của người dân thì lạc hậu. Vì thế làm thế nào để vận động được học sinh ra lớp với chị là cả một bài toán khó. Nhưng bằng lòng nhiệt tình của tuổi trẻ, bằng tình yêu thương đối với trẻ thơ, bằng niềm đam mê mãnh liệt của mình chị đã vắn quần đi bộ đến từng hộ gia đình để tuyên truyền, chia sẻ giúp phụ huynh thấy được tầm quan trọng của việc cho trẻ đến trường. Có những gia đình khi chị đến vận động thì hứa cho ra nhưng rồi họ lại cho qua, có những gia đình chị phải đến vận động 5 – 6 lần mới chịu cho con đến lớp. Không nản chí chị vẫn kiên chì đến gặp gỡ, chia sẻ và bày tỏ suy nghĩ của mình giúp người dân nhận ra sự thiệt thòi của những đứa trẻ không được đến trường cùng chúng bạn. Và kết quả là sau gần hai tháng 50% số trẻ trong độ tuổi trên địa bàn đã được tiếp cận với chương trình giáo dục mầm non. Bằng những gì mà cô học và tìm hiểu được trên các trang sách báo, tạp chí giáo dục mầm non cô không chỉ làm tốt công tác chăm sóc, vệ sinh cá nhân cho trẻ mà còn tổ chức tốt các hoạt động giáo dục, hình thành cho các em những kỹ năng sống đầu tiên, cung cấp cho các con những biểu tượng phong phú về môi trường tự nhiên và môi trường xã hội, trẻ đến lớp có những thói quen nề nếp tốt hơn. Bằng trí tuệ và tình cảm của mình cô đã làm cho người dân nơi đây bắt đầu thay đổi và đần dần ủng hộ mình trong mọi hoạt động. Hơn ba tháng tháng trôi qua cô đã tự hào báo cáo với nhà trường rằng 32 cháu trong độ tuổi trên địa bàn đã ra lớp 100%. Thành công bước đầu chính là động lực để cô làm tốt hơn. Ngày ấy các cháu đến lớp còn chưa có điều kiện ăn bán trú tại lớp các cháu đi học buổi sáng còn buổi chiều thì đi học thất thường vì nhiều lí d0.

Kết thúc học kì I nhà trường giao chỉ tiêu cho khu Tân Độ bằng mọi cách phải tổ chức lớp ăn bán trú. Nói là khu nhưng thực ra chỉ có hai chị em và hai lớp mẫu giáo vẻn vẹn trong hai phòng học chưa đầy 100m2 mà trẻ thì có tới trên 70 cháu, nhà bếp cũng chưa được đầu tư xây dựng. Lúc bắt đầu triển khai người ủng hộ thì ít mà người phản đối thì nhiều. Họ phản đối vì nhiều lý do khác nhau như cháu ở gần lớp thì cho về, cháu ở xa thì không có tiền đóng góp nên nếu ăn cơm thì cho con ở nhà… Hiểu được rằng chính gánh nặng cơm áo gạo tiền là lý do chính khiến người dân nơi đây chùn bước, cô và đồng nghiệp của mình vẫn quyết định làm và làm cho bằng được. Với số tiền ít ỏi chỉ có 1500đ/ 1 ngày 2 bữa ăn chị đã bàn với đồng nghiệp của mình xây dựng thực đơn 1 cách phù hợp nhất tiền do các cháu đóng góp thì ưu tiên mua những thực phẩm giàu chất đạm như thịt, trứng, đậu còn các cô tự tăng gia trồng rau để có rau sạch cho các cháu ăn, các cô cũng tranh thủ xin rơm khô và vận động phụ huynh cung cấp chất đốt cho các cháu không phải mua than. Dần dần các bậc phụ huynh thấy các cháu được ăn, ngủ ở lớp có nề nếp, chiều cao, cân nặng cũng tăng lên, không phải về trưa nên việc học tập của trẻ cũng tốt hơn nên ngày càng có thêm nhiều người muốn cho con ăn cơm ở lớp. Những ngày đầu cứ hết giờ học là cô lại đạp xe về trường chở cơm, canh, thức ăn cho các cháu nhưng về sau số trẻ ăn đông, đường về trường xa những ngày mưa thì trơn trượt, thức ăn mang lên cho các cháu không đảm bảo nên chị bàn với các chị em đồng nghiệp của mình khắc phục khó khăn vừa chăm sóc các cháu vừa làm công tác nuôi dưỡng. Khi thực hiện mới thấy là không ai lường trước được hết khó khăn: Nước thì phải vào trong nhà dân xin từng xô một, bếp chỉ được che chắn tạm thời. Nhưng có lẽ nhìn bọn trẻ ăn ngon miệng hơn, được ngủ có giờ giấc nên cháu nào cũng tăng cân, tỷ lệ chuyên cần cũng cao hơn, các bậc phụ huynh cũng đặt niềm tin nhiều hơn nên cô đã vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Năm học đầu tiên kết thúc cô vinh dự được tập thể bình chọn danh hiệu lao động tiên tiến. Cô đã không kìm nổi niềm vui của mình, những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má, không phải cô vui vì được khen mà cô vui vì thấy bọn trẻ đã có nhiều tiến bộ sau một năm cô dìu dắt, thương yêu. Chúng thích được đến trường và thấy yêu cô giáo của mình nhiều hơn.

Kỷ niệm cô và trò năm học 2006

Những thành quả mà chị làm được đã làm thay đổi cách nghĩ, cách nhìn của người dân nơi đây. Những năm học tiếp theo chị không còn phải đi bộ xách túi vào từng nhà để gọi học sinh ra lớp nữa. Cái tên cô giáo Hiệp dần trở nên quen thuộc với mọi người dân trong xã. Mọi người gọi tên cô một cách thân thương trìu mến. Có những phụ huynh đã gửi gắm tình cảm của mình qua những dòng tâm sự đầy chất chứa:

Bức thư phụ huynh viết tặng cô Trần Thị Hiệp

Vâng! Những nét chữ nguệch ngoạc, những dòng tâm sự thật chân thành và mộc mạc nhưng tôi biết chứa đựng trong đó là cả lòng yêu mến, sự biết ơn và cả niềm tin của không chỉ một mà rất nhiều thế hệ cha mẹ học sinh cũng như chính quyền địa phương dành tặng cho một người con gái, một nhà giáo luôn hết lòng vì học sinh thân yêu, đã nhiều năm dày công vun đắp cho sự nghiệp trồng người. Chính những tình cảm ấy đã thôi thúc cô không ngừng cố gắng, không ngừng học tập, nâng cao trình độ cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ nhằm đáp ứng yêu cầu chăm sóc giáo dục ngày càng cao. Năm 2006 cô bắt đầu theo học lớp trung cấp sư phạm mầm non theo hình thức vừa học vừa làm.Tốt nghiệp Trung cấp sư phạm mầm non năm 2008 cô tiếp tục theo học lớp Đại học sư phạm mầm non năm 2009- 2012. Từ những kiến thức học được cô đã áp dụng linh hoạt trong mỗi giờ lên lớp, thường xuyên đổi mới phương phương pháp và hình thức chăm sóc giáo dục trẻ theo hướng lấy trẻ làm trung tâm:

Hoạt động Quan sát ngoài trời

Hoạt động thể dục bò chui qua cổng

Năm 2010 cô lập gia đình. Mặc dù đường đi từ nhà đến trường mỗi ngày 30 cây số phải qua 2km đường đê nhưng cô vẫn yêu trường, bám lớp, coi trường là nhà, yêu trẻ như con sẵn sàng khắc phục mọi khó khăn để hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.

Từ năm học 2008 đến nay chị liên tục đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp huyện, 5 lần được UBND huyện tặng giấy khen Chiến sỹ thi đua cấp cơ sở và có thành tích xuất sắc trong phong trào thi đua yêu nước, Chủ tịch UBND xã Tân Liễu cũng nhiều lần tặng thưởng giấy khen có thành tích xuất sắc trong phong trào khuyến học của xã nhà. Từ năm 2011 đến nay chị liên tục đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh chu kì 2011 – 2015 và chu kì 2016 – 2019. Năm học 2017 – 2018 chị được Liên đoàn lao động tỉnh Bắc Giang tặng Bằng khen đã có thành tích xuất sắc trong phong trào lao động giỏi và hoạt động công đoàn năm học 2017 – 2018. Chưa bằng lòng với những gì đã có chị vẫn luôn tự nhủ phải cố gắng thật nhiều, học hỏi thật nhiều để mang đến cho các con những giờ học hay và bổ ích, để xứng đáng với niềm tin yêu mà người dân nơi đây trao gửi bởi với chị:

“Dễ trăm lần không dân cũng chịu

Khó vạn lần dân liệu cũng xong”

(Chủ tịch Hồ Chí Minh)

Đó là triết lý sống, là lời hứa mà chị luôn tự nhủ mình phải làm tốt những gì mà nhân dân giao phó trong sự nghệp trồng người.

Không chỉ làm tốt công tác chăm sóc giáo dục mà chị còn luôn chia sẻ, giúp đỡ các bạn đồng nghiệp cùng tiến bộ. Có rất nhiều sáng kiến kinh nghiệm chị xây dựng được áp dụng cho giáo viên trong trường như: Sáng kiến một số biện pháp tổ chức trò chơi dân gian cho trẻ mầm non; Sáng kiến một số biện pháp giáo dục bảo vệ môi trường cho trẻ mẫugiáo ; Sáng kiến một số biện pháp nâng cao chất lượng cho trẻ làm quen với văn học; Sáng kiến một số biện pháp rèn kỹ năng sống cho trẻ mầm non; Sáng kiến nhằm thực hiện có hiệu quả chuyên đề phát triển vận động: Sáng kiến một số biện pháp tiền đọc - viết cho trẻ 5- 6 tuổi…

Phụ huynh và nhân dân xã Tân Liễu không chỉ biết đến chị như người mẹ hiền thứ 2 của trẻ mà còn biết đến chị là một người dẫn chương trình luôn hài hước, dí dỏm trên sân khấu trong mỗi sự kiện văn hóa, mỗi ngày lễ hội. Mọi người thích được nghe chị nói bởi những câu nói của chị thật đi vào lòng người. Với chị đó cũng là dịp để tuyên truyền giúp mọi người hiểu sâu hơn, chia sẻ hơn trong công tác chăm sóc giáo dục trẻ mầm non.

Hình ảnh dẫn chương trình hội thi

Ngoài công tác chăm sóc giáo dục trẻ chị còn đảm nhiệm một số công việc khác như: Chủ tịch công đoàn nhà trường, Bí thư đoàn thanh niên, Tổ trưởng chuyên môn tổ mẫu giáo…Dù ở cương vị công tác nào chị cũng luôn đốt cháy hết mình và tỏa sáng hết mình.

Trao đổi với đồng nghiệp về vấn đề: Bí quyết gì giúp chị luôn thành công trong cuộc sống. Câu trả lời thật đơn giản: “Muốn tỏa sáng thì phải tự đốt cháy mình thôi các bạn ạ, không có bí quyết nào đằng sau sự thành công ngoài niềm đam mê và sự kiên chì cả”.

Vâng, có lẽ quả đúng là như vậy, chúc cho chị sẽ luôn xứng đáng với niềm tin yêu của mọi người giống như một nốt trầm xao xuyến trong bản hòa ca trong cuộc sống đầy âm vang náo nhiệt này.

                                                                                                                                    Tân liễu, ngày 22 tháng 10 năm 2018

 

                                                                                                                                                            Tác Giả

 

 

 

 

                                                                                                                                                          Trần Thị Ngà


Tác giả: Trần thị Ngà
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 5
Tháng 12 : 30